Bình Luận

Bình luận: Không Lẽ

Trong tháng 7 2023, Không Quân Hoa Kỳ có cuộc điều tra một công ty có tên “Flannery Associates LLC đã mua một khu đất trị giá $800 triệu gần Căn Cứ Không Quân Travis ở Fairfield, California. Hồ sơ công cộng cho thấy Flannery Associates bắt đầu mua đất xung quanh căn cứ quân sự vào năm 2018 và việc mua gia tăng trở lại năm nay. Theo sự báo động của dân Biểu John Garamendi cho lực lượng Không Quân. Ông bày tỏ mối quan tâm và lo ngại của ông vì các khu đất được mua bao quanh căn cứ, nơi được coi là một vị trí an ninh quốc gia quan trọng. Căn cứ Không quân Travis, là “cửa ngõ vào Thái Bình Dương. Ngoài ra, các công ty Trung cộng và các đơn vị liên kết của họ đã làm chủ hơn 300.000 mẫu đất trên khắp Hoa Kỳ. Việc mua lại đất gần các căn cứ trên đất liền đã làm dấy lên mối lo ngại ngày càng tăng ở Washington cũng như ở cấp tiểu bang. Nên gần dây, các nhà lập pháp của hơn 20 tiểu bang đã thông qua hoặc xem xét luật hạn chế việc Trung Cộng mua đất nông nghiệp của Hoa Kỳ. Đầu năm nay, Không quân Hoa Kỳ cho biết, họ phản đối kế hoạch bán đất nông nghiệp xung quanh Căn cứ Không quân thành phố Grand Forks ở tiểu bang Bắc Dakota cho công ty Trung Cộng Fufeng Group, với lý do rủi ro an ninh quốc gia. Ông Galamendi nói rằng hầu hết đạn dược vận chuyển tới Ukraine đều được chuyển đến Travis. Đây là căn cứ không quân trung chuyển bận rộn nhất ở Hoa Kỳ. Sự việc mua đát đai ở những vùng gần khu quân sự này cũng xảy ra cho nhiều quốc gia, trong đó có Việt Nam. Người Trung cộng đã mua rất nhiều đất đai ở vùng ngoại ô thành phố Nha Trang. Những người này nhờ một số người Việt đứng ra mua đất, phần lớn là đất rẫy. Họ mua mà không cần trả giá, mua xong để vậy không canh tác trồng trọt. Người dân trong nước bày tỏ sự lo ngại rằng chiến lược “tằm ăn dâu” của Trung cộng ngày càng lấn sâu vào Việt Nam không chỉ ở khu vực Biển Đông mà còn trong cả đất liền từ Bắc đến Nam. Nếu nhìn về mặt địa lý, rất dễ thấy âm mưu thâm độc của họ, vì từ đất liền của Trung Cộng ra đến đảo Trường Sa của Việt Nam rất xa, nhưng từ Đà Nẵng hay từ Bà Rịa-Vũng Tàu hoặc một số tỉnh dọc biển đi ra Trường Sa lại rất gần. Vịnh Cam Ranh từng được quân đội Pháp, Nhật và Mỹ sử dụng trong các giai đoạn chiến tranh trước đây. Đó từng là một trung tâm hậu cần rất quan trọng, một căn cứ chiến lược cho máy bay chiến đấu. Mộng làm bá chủ toàn cầu của Trung Cộng cũng đã thể hiện rõ ràng qua việc đường sắt, mà trong những năm gần dây, Trung cộng đã công bố mở nhiều tuyến tàu chở hàng mới, và các con đường sắt xuyên biên giới và đề tài này trở thành một nội dung quan trọng, trong cuộc gặp của những tên lãnh đạo Trung cộng với các nhà lãnh đạo trong khu vực. Hiện nay đường sắt Việt Nam kết nối với đường sắt Trung cộng qua hai ngõ là Đồng Đăng ở đông bắc, từ đó đi đến Nam Ninh, thủ phủ tỉnh Quảng Tây, và Lào Cai ở tây bắc để đi đến Côn Minh, thủ phủ tỉnh Vân Nam. Nhiều nhà nhận định chính trị cho biềt, Việt Nam nên xem xét cẩn thận, vì đặt trong trường hợp Trung Cộng xâm lược Việt Nam, thì họ có thể dùng đường sắt để chở binh lính và vũ khí chạy thẳng sang Việt Nam. Trung Cộng càng ngày càng tăng cường sức ảnh hưởng trên toàn cầu bên cạnh đường biển và các tuyến vận tải khác chạy từ châu Á sang châu Âu và châu Phi. Sự việc Trung cộng gom mua đất đai gần khu quân sự ở Việt Nam hay ở Mỹ gọi là “ chính sách “tằm ăn dâu” cũng không sai, nhưng nói Trung Cộng dùng chiến thuật “Con Ngựa Gỗ Thành Troy” có lẽ chính xác hơn. Việt Nam ngu dốt mới không biết ngăn chận kẻ thù cố thủ sẵn trong nhà, còn Hoa Kỳ là nước văn minh tiến bộ, cơ quan quốc phòng, cơ quan an ninh quốc gia thuộc bậc nhất thế giới, không lẽ lại để cho Trung cộng qua mặt được hay sao?! Thu Nga

Bình luận: Luân Hồi Bao Nhiêu Kiếp

Tòa án Hình sự Quốc tế (ICC) đã ban hành lệnh bắt giữ Tổng thống Nga Vladimir Putin. Ông Putin bị cáo buộc phải chịu trách nhiệm về các tội ác chiến tranh, trong đó có việc bắt nhiều trẻ em từ Ukraine đưa về Nga. Mà chỉ từ đầu cuộc xâm lăng của Nga đến cuối tháng 3/2022, hơn 1,5 triệu trẻ em đã phải rời Ukraine, theo thống kê của LHQ. Tin này xảy ra cùng tin Hoàng Phủ Ngọc Tường, tên được mệnh danh “Đao Phủ Tết Mậu Thân”, vừa qua đời ngày 24 Tháng Bảy tại Sài Gòn ở tuổi 86, sau một thời gian dài bệnh hoạn phải ngồi xe lăn. Hoàng Phủ Ngọc Tường quê gốc ở làng Bích Khê, xã Triệu Long, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị, Là một nhân vật trí thức tên tuổi nổi bật ở Huế, ông ta thu hút rất nhiều sinh viên theo hắn dể chống Việt Nam Cộng Hòa. Từ năm 1966, Hoàng Phủ Ngọc Tường đi theo cộng sản, tham gia các hoạt động tuyên truyền và thường xuyên dẫn đầu các chỉ trích chế độ Việt Nam Cộng Hòa trên mặt trận văn nghệ. Sau năm 1975, Hoàng Phủ Ngọc Tường được chính quyền mới đưa vào chức Tổng thư ký, Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Bình Trị Thiên cũ, Tổng biên tập tạp chí Cửa Việt. Năm 1998, ông Hoàng Phủ Ngọc Tường đột nhiên trở nên bệnh nặng, và nằm liệt giường từ đó đến nay Năm 1981, khi trả lời cho loạt phim truyền hình về chiến tranh Việt Nam, có tên “Việt Nam Thiên sử Truyền hình” của đạo diễn Stanley Karnow, ông Hoàng Phủ Ngọc Tường xuất hiện, mỉm cười và nói về những người đã chết trong vụ thảm sát Tết Mậu Thân là “những con rắn độc”. Thảm sát Tết Mậu Thân là tội ác tày trời của đảng Cộng sản. Đông Ba và Gia Hội là hai địa phương quan trọng và quen thuộc của cố đô Huế. Trong vụ thảm sát Mậu Thân 1968 tên họ Hoàng Phủ Ngọc Tường gắn liền với hai địa danh này. Đối với vùng Đông Ba, Hoàng Phủ Ngọc Tường đổ lỗi rằng máy bay Mỹ đả bỏ bom tiêu hủy một bệnh viện nhỏ ở đây gây tử vong cho hai trăm người. Còn đối với vùng Gia Hội, Hoàng Phủ Ngọc Tường ngồi ghế chánh án hạ lệnh xử tử hằng trăm đồng bào. Nhiều thi thể đã được cải tang tại núi Ba Vành và tại núi Ngự Bình vào tháng 10 năm 1969 có dựng bia đá đàng hoàng, nhưng sau khi Cộng Sản cưỡng chiếm miền nam xong, chúng đã xóa tan các di tích đó để phi tang. Những tên tội đồ của Việt Nam nói chung và dân Huế nói riêng là Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân cũng đều chối tội. Thế nhưng mỗi năm, họ lại tổ chức ăn mừng cái gọi là “Tổng Tấn Công Mậu Thân” . Biện minh của họ là “giết lầm hơn tha lầm”, và chỉ là sai sót chiến thuật Lịch sử rõ rang đã chứng minh chỉ có đảng Cộng Sản mới đang tâm giết ngay chính đồng bào của mình một cách dã man, như Trung Cộng, Campuchia và Việt Nam. Thảm sát Tết Mậu Thân là một minh chứng hung hồn nhất. Cộng Sản đã tàn sát chính dân chúng của họ bằng nhũng cách khủng khiếp nhất. Tội diệt chủng của Cộng Sản kinh hoàng không thua gì tội ác của Phát Xít Đức Quốc Xã. Trong buổi lễ kỷ niệm 70 năm ngày giải phóng từ Đức Quốc Xả, Tổng thống Ba Lan Bronislaw Komorowski nói rằng, người Đức đã biến Ba Lan trở thành “nghĩa trang cho người Do Thái”, thì chúng ta cũng có thể nói rằng đảng Cộng Sản đã biến chính quốc gia của họ thành nghĩa trang cho chính đồng bào của mình. Bàn tay của Hoàng Phủ Ngọc Tường đã dính đầy máu của chính đồng bào ruột thịt của hắn ta, cho nên khi bệnh tật phải ngồi xe lăn, và cõi chết đã gần kề, Hoàng Phủ Ngọc Tường không thể chối tội với lương tâm của mình, cũng không thể quên được những ngày bi thảm của cuộc tàn sát ghê rợn, đẫm máu do chính y gây ra cho đồng bào Huế trong Tết Mậu Thân 1968. Chính hắn đã viết ra những câu thơ “Những chiều Bến Ngự dâng mưa,Chừng như ai đó mơ hồ gọi tôi,Tôi ra mở cửa đón người,Chỉ nghe tiếng gió thổi ngoài hành lang”. Khi nghe tin Hoàng Phủ Ngọc Tường chết trước khi đền tội trước lịch sử là không công bằng, mà đáng lẽ hắn phải bị truy tố như những tên Phát Xít Đức Quốc Xã hay những tên diệt chủng Khờ Me Đỏ, hay tên Putin đang bị truy nã; tuy nhiên tòa án ngưới thì đã không làm gì được với tên đao phủ Hoàng Phủ Ngọc Tường, nhưng có một tòa án mà Hoàng Phủ Ngọc Tường không thể tránh khỏi, nên hắn cũng đã viết: “Nợ người một khối u sầu,Tìm người tôi trả ngày sau luân hồi…” Không biết hắn phải luân hồi bao nhiêu kiếp mới trả cho hết được tội ác tày trởi trong vụ thảm sát Tết Mậu Thân Thu Nga

Bình luận: Gọi Là Góp Công

Cựu Ngoại trưởng Mỹ Henry Kissinger ngày 18/7, đã đi thăm Trung Cộng Ông Kissinger viện lý do “sự cần thiết của việc giải quyết đúng đắn sự ngoại giao Mỹ – Trung, tránh để xảy ra chiến tranh giữa hai nước, đảo ngược tình thế khó khăn hiện nay” . Tuy nhiên mờ màn cho cái gọi “củng cố hữu nghị”, ông Vương Nghị, Nhà ngoại giao cao cấp của Trung cộng đã noi với Henry Kissinger rằng, “không thể kiềm chế hoặc bao vây Trung Quốc” Và rằng “Sự phát triển của Trung Cộng không thể chối cãi”., nhưng cũng đồng thời ca ngợi vai trò của cựu ngoại trưởng Mỹ trong việc mở rộng quan hệ giữa hai cường quốc. Đây là chuyến thăm bất ngờ của Kissinger tới Trung Cộng. Nhưng không phải là chuyến đi bất ngờ hay bí mật đầu tiên, ông ta cũng đã quen thuộc với Trung cộng lắm rồi. Tháng 7/1971, Kissinger – khi đó là cố vấn an ninh quốc gia Hoa Kỳ, đã bí mật bay đến Bắc Kinh với cái gọi là sứ mệnh thiết lập quan hệ với Trung Cộng. Và Chuyến đi này đã tạo tiền đề có tính cách bước ngoặt của Tổng thống Richard Nixon, người vừa tìm cách làm náo động Chiến tranh Lạnh, vừa tranh thủ sự giúp đỡ để chấm dứt Chiến tranh Việt Nam. Điều đáng nhớ là lúc ấy, những lời đề nghị của Mỹ đối với một Táu Cộng, đang bị cô lập, đã góp phần đưa Trung Cộng vươn lên trở thành một cường quốc sản xuất và nền kinh tế lớn nhất thế giới sau Hoa Kỳ. Nói tới Kissinger, chúng ta cũng không quên sự đóng góp của ông ta là dâng miền Nam cho Cộng Sản Việt Nam từ phương Bắc. Trong 3 năm từ 1970-1972, Lê Đức Thọ và Henry Kissinger dự hàng chục phiên đàm phán căng thẳng tại Paris để chấm dứt chiến tranh, tái lập hòa bình ở Việt Nam. Thật ra, đàm phán bốn bên tại Paris bắt đầu từ năm 1969, nhưng bị bế tắc, và để giải quyết cho nhanh, Mỹ và Hà Nội sắp xếp những liên lạc bí mật với 2 nhật chinh là Lê Đức Thọ và Kissinger. Kissinger và Lê Đức Thọ đã đạt được Hiệp định Hòa bình Paris vào tháng 1 năm 1973, hoàn thành việc rút quân khỏi miền Nam Việt Nam, Miền Nam đã từ chối ký thỏa thuận và tuyên bố bị phản bội vì lực lượng của Hà Nội không bị buộc phải rút khỏi miền Nam- Trong khi Chiến tranh tiếp diễn ác liệt, lực lượng của miền Bắc nhanh chóng tiến vào miền Nam, trong khi miền Nam phải chiến đấu không có sự hỗ trợ của Hoa Kỳ. Kissinger được xem như nhân vật thứ nhì tại Tòa Bạch Ốc vì Kissinger có quyền sàng lọc các tin tức về an ninh, quốc phòng và ngoại giao trước khi trình lên Tổng Thống với tư cách thi hành, mà ông ta không phải chịu trách nhiệm với ai cả. Từ năm 1968 đến ngày 30 tháng 4 năm 1975, Kissinger đã điều khiển chiến tranh Việt Nam bằng sự gian dối với Quốc hội, với người dân Mỹ, với Đồng Minh. Theo ước tính của những chuyên gia viết lịch sử, đôi bàn tay của henry Kissinger đã nhuốm máu của hơn 3 triệu người, đủ mọi sắc tộc và quốc gia khác nhau, trong đó có 223,748 người Việt, gồm có dân thường và những quân nhân. Henry Kissinger đã luôn né tránh các câu hỏi về vụ đánh bom và thảm sát ở Việt Nam, Lào, Campuchia trong nhiều thập niên. Nay Kissinger quay trở lại Trung cộng, ông Vương Nghị ca ngợi những sự đóng góp lịch sử của ông Kissinger cho sự phát triển phá đi sự băng giá ngoại giao Trung -Mỹ, và tạo nên sự phát triển của Trung Cộng, một quốc gia hung hăng với giấc mộng làm làm bá chủ hoàn cầu. còn người Việt tị nạn Cộng Sản nhân này quốc hận 20-7-1954, của tên tội đồ Hồ Chí Minh, chúng ta cũng không bao giờ quên một trong những tên tội đồ khác là Kissinger-mà qua bản Hiệp Định Paris, chánh phủ của Nixon tự xem như đã đạt được hòa bình trong danh dự- Nhưng trên thực tế, Hiệp định Paris là một cuộc bại trận nhục nhã của Mỹ, một bản văn của Nixon-Kissinger bán miền Nam cho Cộng Sản để trao đổi những quyền lợi Mỹ và khối Cộng Sản. Thu Nga

Bình Luận: Có Hồng Mới Có Đỏ

Trong lịch sử nhân loại nói chung và nước Việt Nam nói riêng, đã có 2 cuộc bỏ phiếu bằng chân vô tiền khoáng hậu. Lần thứ nhất là sau khi Hiệp Định Genève chia đôi đất nước, được ký kết ngày 20 tháng 7 năm 1954, liền sau đó là cuộc di cư vĩ đại gần một triệu người bỏ đất Bắc xa lánh bạo quyền Cộng Sản vào miền Nam tìm ánh sáng tự do, đó cũng là ngày Quốc Hận thứ nhất. Lần thứ Hai xảy ra sau khi Cộng Sản cưỡng chiếm miền Nam, 30 tháng 4 1975, hang triệu người đã bỏ nước ra đi, hang vạn người đã vùi thây trên biển cả, hay trong chốn rừng sâu, thà chết chứ không chịu sống với chế độ Cộng Sản. Và đó cũng là Ngày Quốc Hận thứ hai. Trước năm 1975, miền Nam Việt Nam vẫn kỷ niệm ngày “Quốc Hận Hồng”, nhưng hiện tại, Cộng Đồng người Việt tỵ nạn chỉ còn cử hành ngày “Quốc Hận Đỏ”, tuy vậy người Việt tị nạn Cộng Sản không bao giờ quên ngày Quốc Hận Hồng 20 tháng 7 54, vì Cộng Sản đã âm mưu làm nên Quốc Hận Đỏ kể từ khi chúng cấu kết với thực dân Pháp tạo nên Quốc Hận Hồng. Hiệp Định Genève 1954 là kết qủa của một sự dàn xếp giữa các đại cường Anh, Pháp, Liên Xô, Trung Cộng. Nội dung chính là: Giới tuyến quân sự được ấn định từ cửa sông Bến Hải gần vỹ tuyến 17- Phiá Bắc giới tuyến do Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa kiểm soát. Phiá Nam do Pháp và chính phủ Quốc Gia VN gìn giữ. Tất cả việc rút quân, chuyển quân, vật liệu và dụng cụ quân sự của hai bên phải làm xong trong thời hạn 300 ngày. Trong thời hạn này, dân chúng được tự do chọn ở bên này hay bên kia giới tuyến. Trao trả tù binh. Một Ủy Ban Giám Sát và Kiểm Soát Quốc Tế được thành lập gồm đại diện 3 Quốc Gia Ấn Độ, Canada và Ba Lan. Dân chúng miền Bắc đã lũ lượt tìm cách vào miền Nam, bỏ lại nơi chôn nhau cắt rốn, mồ mả cha ông, bỏ lại cả tài sản, nhà cửa ruộng vườn để thoát ra khỏi vòng kềm toả của Việt Minh. Tại nhiều nơi đã bị Cộng Sản tiếp thu, chúng đã đàn áp ngăn cản đồng bào di cư, gây nên những cuộc xô xát đẫm máu như ở vùng Quỳnh Lưu, Nghệ Tĩnh. Khi thời gian di cư đã chấm dứt, nhiều người vẫn tiếp tục vượt biên bằng thuyền bè, đò và đã bị Việt Minh sát hại. Nhiều người bơi qua sông Bến Hải đã bị Việt Minh bắn bằng các mũi tên độc, vì có lệnh cấm nổ súng trong vùng phi quân sự. Tổng cộng dân di cư từ Bắc vào Nam lên tới gần 1 triệu người trong đó có khoảng hơn nửa triệu người người đi đường biển, gần 250 ngàn người đi bằng máy bay. Trong khi tổng số dân chúng bên kia vĩ tuyến 17, khoảng 13 triệu người. Điều Cộng Sản lấy làm bẻ mặt là dân miền Nam không ai đòi di cư ra bắc cả, có một số người tập kết ra Bắc, nhưng rất ít. Cộng Sản vội vã dung chính sách vừa đàn áp vừa rỉ tai, chúng trà trộn vào đoàn dân di cư, rêu rao là đa số người di cư là Công giáo bị các cha cố tuyên truyền, dụ dỗ vào Nam, còn một số khác là phản quốc theo gót thực dân đế quốc Pháp, Mỹ. Chúng còn đưa ra những hình ảnh đời sống hãi hùng của chính quyền miền Nam mà chúng gọi là tay sai của Pháp, thế nhưng nhà cầm quyền không có cách gì ngăn cản người dân ùn ùn bỏ đi, ngoài sự ước tính của họ. Việc gần một triệu người Bắc di cư vào Nam tuy là một gánh nặng, nhưng người dân miền Nam đã đón chào người di cư miền Bắc một cách nồng ấm, chính phủ đã thiết lập nhiều khu định cư cho họ; và con dân hai miền cùng bắt tay củng cố và phát triển một xã hội dân chủ, công bằng, vượt xa miền Bắc dưới chế độ Cộng Sản cả một trời một vực- Không có sung đạn, không ghét bỏ, kỳ thị Mỗi năm đến ngày Quốc Hận Thứ Nhất 20 tháng 7, người Việt không khỏi ngậm ngùi nhớ lại bài hát Về Đây Anh của Nguyễn Hiền và Nhật Bằng “Người ơi nước Nam của người Việt Nam vì đâu oán tranh để lòng nát tan, đây Bến Hải là nơi ngăn cách đôi tình…” Rồi sau ngày 30 tháng Tư, Việt Cộng lại bẽ bàng, phẩn nộ khi thấy dân chúng lại ùn ùn bỏ chạy ra biển,thà làm mồi cho sóng dữ, hơn là sống với chúng. Và bây giờ không phải chỉ có một cây cầu Hiền Lương, một giỏng song Bến Hải là “chia cắt đôi tình” mà đôi tình bị chia cắt cả hơn nửa quả điạ cầu và biết bao nhiêu biển cả mênh mông- mà chưa có một cây cầu nào có thể nối lại đề người dân Việt làm một cuộc hội ngộ tương phùng trên quê hương Việt Nam dấu yêu! Hiệp Định Genève 1954, 20-7 đã dọn đường cho Hiệp Định Paris 1973. Nói cách khác, không có ngày Quốc Hận Hồng thì không thể có ngày Quốc Hận Đỏ được. Thu Nga

Bình luận: Bình Thường Thôi

Với các xứ Cộng Sản, tuyên truyền luôn là một chính sách không thể tách rời khỏi bộ máy cai trị. Với Tàu Cộng, tuyên truyền càng có ý nghĩa quan trọng hơn, bởi Đảng Cộng sản là lực lượng lãnh đạo chính trị duy nhất. Mao Trạch Đông từng nói rằng “việc thắt chặt kiểm soát truyền thông là điều kiện tiên quyết” để duy trì ổn định chính trị và ví việc “kiểm soát ngòi bút” quan trọng như “kiểm soát ngòi súng” Trung Cộng càng ngày càng gia tăng tuyên truyền về các hoạt động bảo vệ chủ quyền biển đảo, coi đó như là một thành công chính trị để củng cố tính chính danh của mình. Trung Cộng tích cực tạo ra “ăn sâu vào tiềm thức” của người dân về cái gọi là “chủ quyền không thể chối cãi” trên Biển Đông. Một mặt Trung Cộng tìm đủ mọi ngõ ngách để cài cái gọi là “Đường Lưỡi Bò 9 Đoạn” để quảng bá rộng rãi cho những nước trên thế giới kiểu “Tăng Sâm giết người”, nhằm tạo ra những lợi thế về nhận thức trong dư luận, hỗ trợ cho các mặt trận thực địa, quân sự, pháp lý và ngoại giao của nước này trên Biển Đông. Trung Cộng lại áp dụng những biện pháp về sức mạnh quân sự hóa, xây dựng đảo, ngoại giao pháo hạm, chủ động gây hấn, ngang ngược khai triển thăm dò dầu khí trong vùng biển của quốc gia khác và lớn tiếng để lấn át sự phản đối của các nước khác và quốc tế- trong khi Trung Cộng không có bằng chứng pháp lý và lịch sử, mà trên thực tế, chúng sử dụng vũ lực để cưỡng chiếm Hoàng Sa năm 1974 và một số bãi đá ngầm ở Trường Sa năm 1988, và vùng EEZ và thềm lục địa cho các thực thể ở Hoàng Sa và Trường Sa. Yêu sách đường lưỡi bò không có trong Công ước Luật biển 1982 (UNCLOS) mà họ là thành viên. Trung Cộng còn ngang ngược đền nỗi họ đã đưa Tàu Địa chất Hải dương 8 thằm dò vùng biển nằm trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam từ tháng 7/2019. Với chính sách vừa đánh vừa vuốt, Trung Cộng luôn luôn tuyên bố với đàn em Cộng Sản Viẹt Nam “láng giềng hữu nghị” và “gác tranh chấp cùng khai thác”. Từ năm 2009 đến nay, Trung Quốc chú trọng đến tuyên truyền về đường lưỡi bò, phản bác sự can dự của Mỹ và các cường quốc khác, phê phán và bác bỏ Tòa Trọng tài Biển Đông. Có thế thấy, nội dung tuyên truyền về chính sách Biển Đông nói chung của Trung cộng không thay đổi. Trung cộng còn dùng các kỹ thuật truyền thông nhằm thao túng dư luận, để công chúng hiểu quan điểm, lập trường của mình mà còn muốn họ nghĩ theo cách nghĩ của họ Tháng 10/2019 hình ảnh đường lưỡi bò xuất hiện trong bộ phim hoạt hình dành cho trẻ em “Abominable”, do Hãng phim Dreamwork của Mỹ và Pearl Studio của Tàu, phối hợp sản xuất. Mới đây, hôm 3/7, truyền thông Việt Nam đồng loạt đưa tin bộ phim Barbie của đạo diễn Greta Gerwig, do diễn viên Margot Robbie và Ryan Gosling thủ vai chính Barbie và Ken, dự trù sẽ được chiếu ở các rạp phim tại Việt Nam kể từ ngày 21/7, đã bị gỡ ra khỏi lịch chiếu của các nhà phát hành phim lớn như CGV, Galaxy và các trang mạng. Khi được hỏi về sự kiện Việt Nam cấm chiếu phim Barbie vì lý do có đường lưỡi bò, phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Cộng là Mao Ninh nói các nước không nên gắn vấn đề Biển Đông với hoạt động trao đổi văn hóa bình thường! Hơn ai hết, Việt Nam cần nên hiểu cái gọi là “văn hóa bình thường của Trung Cộng có nghĩa là vừa ăn cướp, vừa la làng, lâu dần và xảy ra hòi thì chuyện bình thường của Tàu cộng lâu dần cũng trở thành bình thường với Việt Cộng Thu Nga

Bình luận: Thô Bỉ Hơn

Sau khi giở trò gian manh cướp chính quyền hợp pháp hợp hiến của Trần Trọng Kim, ngày 2/9/1945, Hồ Chí Minh đọc tuyên ngôn độc lập tại Ba Đình tại Hà Nội, tuyên bố nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ra đời. Cái gọi là “bàn tuyên ngôn độc lập” mà đảng Cộng Sản cho là bản văn kiệt tác, là tâm huyết và tài hoa của Hồ Chí Minh viết và đọc là một điều dối trá thô bỉ-vì ai cũng biết rằng Hồ Chí Minh đã cẩm nhầm bản Tuyên Ngôn Độc Lập của Hoa Kỳ. Trong đó có câu:”- Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hoá cho những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc.”- Thế nhưng, người dân ở miền Bắc từ 1945, tới dân miền Nam từ năm 1975, chưa bao giờ có quyền được sống, quyến tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc cả, vì những quyền ấy đã bị bọn “cườp cơm chim” tước đoạt, hối lộ, lạm quyến, tham nhũng Những tê nạn này xảy ra khắp nơi, lớn ăn theo lớn, ăn nhà, ăn đất, ăn xi măng, cầu cống, nhỏ ăn theo nhỏ, bòn rút của người dân và tệ hơn nữa là tội cầm nhầm tài sản của dân Mới đây, 3 tên công an đi trộm 2 con dê của dân, đã được những báo trong nước loan tin, một đại úy và hai thượng úy công an đi xe ô tô, mang theo 1 khẩu súng hơi vào một khu vực núi ở huyện Mỹ Đức để “bắn chim”.Kết quả của cuộc đi săn là nhóm này là, đã bắn chết 2 con dê của người dân, và khi họ quăng chiến lợi phẩm lên xe, tính ra về, thì chúng đã bị người dân phát giác và chặn lại, lục soát xe, lấy ra 2 con dê bị bắn chết. Cách đây không lâu, là những cán bộ trộm 1,200 con gà, đáng lẽ cấp cho dân chúng nghèo, nuôi trong mục tiêu Quốc Gia xây dựng nông thôn trong chương trình “Nông Thôn Mới” không hiểu sao lại đi lạc vào 22 nhà các cán bộ xã Quế An, khi tìm ra thì gà đã được nuôi lớn và bán đi gần hết rồi, và tiền thuốc men thú y đều ký nhận hết bởi mấy ông này. Rồi tới chuyện 12 con dê nhà nước cấp cho những gia đình nghèo ở các huyện miền núi ở Thanh Hoá, trong chiến dịch xóa đói, giảm nghèo- k hông biết tại sao lại được chở thẳng vào trang trại nhà ông Bí thư huyện ủy. Lý do bào chữa " đưa vào đó có điều kiện chăm sóc vì trang trại của ông ta ấy đã có hơn 70 con dê rồi”. Họ cho rằng “ông bí thư huyện đã có quá nhiều dê nên cần thêm cho có bầy, còn dân chưa có con nào, khỏi cần con dê nào cả” Ngoài dê đi lạc, bò cũng không khá hơn, đám bò đi "lạc" vào nhà ông trưởng thôn ở tỉnh Quảng Nam, thay vì đi vào nhà 3 gia đình nghèo, giá mỗi còn bò mục tiêu là 11.5 triệu. Cán bộ điều tra xác nhận ông thôn trưởng nhận bò lầm, và khi đòi trả lại cho dân thì ông này bắt phải trả tiền ông ông nuôi nhầm bò lạc. Tiếp theo là vụ 3 cán bộ xã Quế Long, huyện Quế Sơn đã “nhận nhầm” 16 con nhím giống với tổng số tiền là 156 triệu đồng, giành để hỗ trợ cho người dân phát triển kinh tế của chương trình nông thôn mới. Một năm sau mới bị người dân phát giác. Chuyện trâu bò, gà, heo, dê, nhím đi lạc, hay cướp cơm chim thì còn có thể hình dung ra được, nhưng chuyện đảo biển, giang sơn của Việt Nam đi lạc vào giang sơn của kẻ thù truyền kiếp Trung Cộng mới là chuyện khó tin, nhưng có thật. Hoàng Sa, Trường Sa, Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc không biết tự ý đi lạc hay do Cộng Sản Việt Nam giao nhầm mà bây giờ những phần đất của quê hương nằm trong tay kẻ láng giềng hung bạo- cũng rất thích cầm nhầm như đàn em- mà Việt Cộng không dám mở miệng ra đòi- được thể Tàu Cộng chỉ chờ cơ hội là cầm nhầm cả nước Việt Nam. Chuyện “cầm nhầm” bản tuyên ngôn Độc Lập Hoa Kỳ lớn như thế mà cả nhà cho con Việt Cộng vẫn tiếp tục khen bản văn “kiệt tác” của Hồ Chí Minh quả là một điều thô bỉ, nhưng khi đảng Cộng Sản Việt Nam áp dụng những quy tắc đó ngược chiều 100% thì lại càng thô bỉ hơn Thu Nga

Bình luận: Chừng Nào

Tổng thống Mỹ Donald Trump, hơn một lần đã tuyên bố “bất cứ nơi nào chủ nghĩa xã hội hay cộng sản được thực sự áp dụng , thì chỉ mang đến đau thương , tàn phá và thất bại”. Các quốc gia theo chế độ cộng sản được định nghĩa đi theo đường lối xã hội chủ nghĩa- theo các quan điểm chính trị của Karl Marx và Lenin chủ nghĩa Stalin, hay chủ nghĩa Mao. Lịch sử nhân loại đã chứng minh, Cộng Sản là đi kèm với các tội: Diệt chủng, Thanh trừng chính trị , Tội ác chống lại nhân loại,Khủng bố ,Giết người hàng loạt. Trên toàn thế giới đã có 100 triệu người bị Cộng sản sát hại. Và cho tới hiện thời, thì những nước được mang danh Cộng Sản, hay Xã Hội Chủ Nghĩa đều có thành tích bất hảo và vi phạm nhân quyền trầm trọng, và nhiên trước những lời chỉ trích của các cơ quan bảo vệ nhân quyền quốc tế. Mới dây, theo cơ quan Đo Lường Nhân Quyến, HRMI, có trụ sở tại New Zealand, đã quan sát và theo dõi những hoạt động nhân quyền của nhiều quốc gia trên thế giới đã cho biết Trung Cộng bị xếp hạng là quốc gia tồi tệ nhất trên thế giới Vào trong tháng Tư năm nay, nghị quyết về vấn đề nhân quyền Bắc Triều Tiên được thông qua tại Hội đồng nhân quyền Liên hợp quốc. Nội dung của nghị quyết lên án và hối thúc chính quyền Bình Nhưỡng cải thiện các hành vi vi phạm nhân quyền Trong khi đó Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền và Ủy ban Nhân quyền Việt Nam hôm 20/6 công bố một báo cáo mới, ghi nhận tình trạng đàn áp có hệ thống đối với quyền tự do hội họp ở Việt Nam trong ba thập niên qua. Trong quá khứ đã từng có gần 100 quốc gia tự nhận là theo Xã hội chủ nghĩa, tính cả các nước Cộng hòa của Liên bang Xô viết trực thuộc trực tiếp vào Liên Xô- Nhưng hầu hết Đảng Cộng sản trong các quốc gia này đều không còn cầm quyền, mặc dù vẫn hoạt động tích cực. Hiện nay chỉ có 4 quốc gia là Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, Trung Cộng, Lào, Cuba và Bắc Hàn. Cần phải nhắc tới một Quốc Gia dang phồn thịnh, giàu có, nhưng sau khi trở thành một nước xã hội chủ nghĩa đã trở nên nghèo đói, trở lại thời lạc hậu, đó là Venezuela. Venezuela từng là một quốc gia giàu có bậc nhất Nam Mỹ. Trữ lượng dầu đứng vào hàng nhất nhì thế giới và thu nhập trung bình, đầu người là gần 20 ngàn Mỹ Kim một năm. Thế nhưng khi Tổng thống Hugo Chavez quyết định dẫn dắt đất nước theo con đường phát triển của Chủ nghĩa Xã hội thì đất nước này rơi vào suy thoái trầm trọng. Venezuela cũng được cựu TT Donald Trump lấy làm ví dụ diển hình nhiều lần để báo động người dân cần phản kháng, tranh đấu để đất nườc Hoa Kỳ không đi theo vết xe đổ của Venezuela. Mới đây, trong một bài diễn văn, tại hội nghị North Carolina, cựu TT Donald Trump nói “Đây là trận chiến cuối cùng...chúng ta sẽ loại bỏ những người theo chủ nghĩa cộng sản”, ông nói thêm rằng, “Cuối cùng, hoặc là Đảng Cộng sản tiêu diệt nước Mỹ, hoặc chúng ta tiêu diệt Đảng Cộng sản!” Trước đây, ngay tại nhiệm kỳ đầu tiên của mình, ông Trump đã hiểu rõ về chế độ Đảng Cộng sản Tàu nhất định phải loại bỏ hoàn toàn chủ nghĩa cộng sản khỏi nước Mỹ , cũng như trên toàn thế giới, cho dù đó là chủ nghĩa cộng sản của Liên Xô cũ và Đông Âu, chủ nghĩa cộng sản Tàu hay thế lực cộng sản ở Mỹ, cần phải trừ khử. Bà Thủ tướng Đức Angela Merkel là chứng nhân lịch sử về Cộng Sản “Tôi lớn lên trong chủ nghĩa cộng sản tại Đông Đức và tôi hiều rõ về họ : cộng sản là chủ nghĩa gian trá và man rợ nhất của nhân loại ! Chủ nghĩa cộng sản là một vết nhơ của loài người và thế giới văn minh ! Chừng nào các nước Cộng Sản còn lại trên thế giới, trong đó có Cộng Sản Việt Nam mới nhận thức ra điều ấy?! Thu Nga

Bình luận : Quân Lực VNCH

Hàng năm, cứ vào ngày 19 tháng 6, hầu như ở mọi nơi trên thế giới, chúng ta những người Việt Quốc Gia đều tổ chức Ngày Quân Lực, vinh danh một lực lượng quân sư mạnh mẽ nhất tại vùng Dông Nam Á, đồng thời tưởng nhớ và cầu nguyện cho các chiến sĩ và đồng bào đã vị quốc vong thân, hy sinh cho chính nghĩa Quốc Gia. Ngày 19 tháng 6 là một ngày quan trọng trong lịch sử của người Việt Nam . Ðó là ngày Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã được chính phủ dân sự trao phó trách nhiệm lãnh đạo quốc gia -trước toàn dân để bảo vệ nền Tự Do cho miền Nam trước sư xâm lăng của Việt Cộng từ miền Bắc. Trước năm 1975, quân đội miền nam là ánh sáng là vị cứu tinh của dân chúng, họ không những bảo vệ cứu giúp dân mà còn đối xử đầy tình người đối với các chiến binh cộng sản mà họ bắt được làm tù binh. Những hình ảnh người lính đốt thuốc lá, cho tù binh cộng sản ăn bánh chưng là những chứng minh hung hồn nhất cho người ta thấy con người Quốc Gia có đầy sự nhân bản, nhân đạo, nhân tính. Và lịch sử cũng đã chứng minh sự ác độc, vô nhân tính của Cộng Sản từ những vụ thảm sát khủng bố đặt bom, mìn… cho tới các trại tù gọi là trại cải tạo để đày đọa ngưòi lính miền nam và cho tới bây giờ vẫn tiếp tục dùng quân đội cho mưu đồ củng cố quyền lực và đàn áp người dân vô tội. Cộng Sản bắt quân đội của họ thề bảo vệ đảng, chứ không phải bảo vệ tổ quốc. Ông bà ta có câu “chơi dao có ngày đứt tay”, quân đội nhân dân, công cụ của đảng Cộng Sản, sẽ có một ngày không xa, khi toàn dân đứng lên làm một cuộc cách mạng toàn diện thì đội quân hung hãn mất nhân tính này cũng sẽ quay ra tiêu diệt cái đảng ác ôn mà họ đang tôn thờ và thể nguyện trung thành như cuộc cách mạng tại Romania Nicolae Ceaușescu được mệnh danh “Cha già dân tộc” là Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Rmani, chủ tịch nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Romani từ năm 1965 đã bị chính quân đội của ông lật đổ trong cuộc cách mạng ngày 21 tháng 12, 1989 Khi ấy, Nicolae Ceausescu đang đọc diễn văn trước hàng trăm ngàn người dân Romania tại Bucharest. Những người tham dự đã được cơ quan tuyên truyền chọn lọc. Họ được lịnh khi nào cần đả đảo các thế lực thù địch đang xâm phạm nội bộ Romania và khi nào cần phải vỗ tay tung hô lãnh tụ Ceausescu. Khi Ceaușescu đọc mới được hai phút và đám “cò mồi” chưa kịp chuẩn bị hoan hô lãnh tụ, một nhóm công nhân nhà máy điện bỗng la lớn “Timisoara! Timisoara!” để phản đối sự việc công an CS đàn áp các cuộc biểu tình của hàng ngàn người ở thành phố Timisoara. Thế là như bầy ong vỡ tổ, những người dân đến lẽ ra để ủng hộ Ceausescu lại là những người đầu tiên khai tử chế độ. Bốn ngày sau vợ chồng Ceausescu bị xử bắn. Vàngười muốn xử bắn Nicolae Ceausescu thật nhanh ching là tướng Victor Stan/cules/cu, Bộ trưởng Quốc Phòng tin cẩn của Ceausescu. Ba người lính bắn vợ chồng Ceausescu trước đó cũng đã ký giấy cam kết trung thành với Ceausescu. Ceausescu trong buổi gặp gỡ với Gorbachev, chỉ trước ngày tàn của hắn, hắn vẫn nghĩ chế độ CS tại Romania không thể nào sụp đổ bất chấp lời khuyên “đổi mới” của Gorbachev. nước CS nào cũng thấy có 1 ''cha già dân tộc''như Romania, Bắc Hàn, Cuba, Liên Xô, Tàu Cộng và Việt Nam Xô. Hình ảnh những cha già này toàn mang bản án diệt chủng, diệt nhân loại như cha già Hồ Chí Minh vẫn được Cộng Sản Việt Nam tôn thờ, và đã tuyên bố chắc nịch như Nguyễn Phú Trọng “Nước Việt Nam dân chủ đến thế là cùng” những tên dàn em này của già Hồ bây giớ đang dùng công an, cành sát quân đội tàn sát, loại trừ đối thủ thì một ngày không xa những lực lượng được bắt buộc thề trung thành với đảng sẽ cùng với dân chúng đứng lên lật đổ như trường hợp Nicolae Ceausescu, Romani. Ngày Quân Lực, 19-6, người Việt vinh danh một lực lượng quân sư mạnh mẽ nhất tại vùng Dông Nam Á, đồng thời tưởng nhớ và cầu nguyện cho các chiến sĩ và đồng bào đã vị quốc vong thân, Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa thật sự đã phục vụ và hy sinh cho chính nghĩa Quốc Gia, cho đồng bào, dân tộc Thu Nga

Bình Luận: Không Thể Che Kín Mặt Trời

Năm nay trước ngày tưởng niệm Thien An Môn, một bảo tàng viện mới ở Manhattan dành cho cuộc đàn áp của chế độ cộng sản Trung Quốc vào năm 1989 đã được khánh thành và đã có buổi triển lãm tưởng niệm 34 năm vụ thảm sát này. Bảo tàng viện Tưởng niệm Sự kiện Lục Tứ -tức ngày 04/06- ở New York là cuộc triển lãm thường trực duy nhất như vậy trên thế giới, sau khi một bảo tàng tương tự ở Hồng Kông đóng cửa vào năm 2021 dưới áp lực của nhà cầm quyền Trung Cộng. Bảo tang viện ở New York này — nằm trong một văn phòng rất nhỏ trên tầng bốn tòa nhà văn phòng Sixth Avenue — lưu giữ các hiện vật từ sự kiện Thiên An Môn, như biểu ngữ, thư từ, và một chiếc áo sơ mi vấy máu, cũng như các hình ảnh và các bài báo chi tiết từ thời điểm đó đến nay Tại Trung Hoa Đại Lục, việc công khai đàm luận hay tiến hành kỷ niệm tưởng nhớ các nạn nhân đều bị nghiêm cấm gắt gao. Vì thế Liên Hợp Quốc cho biết rằng họ quan tâm và lo ngại trước các vụ giam giữ ở Hong Kong liên quan đến lễ kỷ niệm 34 năm cuộc đàn áp Thiên An Môn. Cảnh sát Hong Kong cho biết họ đã bắt giữ 23 người vào Chủ nhật (4/6) vì “vi phạm an ninh công cộng” và rằng “cản trở cảnh sát” vào ngày kỷ niệm cuộc đàn áp bạo lực các cuộc biểu tình ủng hộ dân chủ ở Bắc Kinh năm 1989. Cao ủy Nhân quyền Liên Hợp Quốc kêu gọi trên Twitter trả tự do cho bất kỳ ai bị giam giữ vì “thực hiện quyền tự do ngôn luận và hội họp ôn hòa”. Phát ngôn viên bộ Ngoại giao Trung Cộng Uông Văn Bân cho biết Bắc Kinh kiên quyết ủng hộ chính quyền Hong Kong trong nỗ lực duy trì an ninh và ổn định. Ông Uông cũng nói trong một cuộc họp báo thường kỳ hôm 5/6 rằng chính phủ Trung Cộng “từ lâu đã đi đến một kết luận rõ ràng về tình trạng hỗn loạn chính trị xảy ra vào cuối những năm 1980” Ông ta nhấn mạnh rằng bất kỳ nỗ lực nào sử dụng điều này như một cái cớ để bôi nhọ Trung Cộng và can thiệp vào công việc nội bộ của nước này sẽ không thành công”. Ngoài việc đàn áp những buổi lệ tưởng niệm vụ thảm sát Thiên An Môn, nhà cầm quyền Trung Cộng cũng như người dân ở các nước Cộng Sản khác, bị chính sách dùng chính sách ngu dân cai trị, họ bị che mắt, bịt miện,, nên họ sống trong sự dối trá, như một bầy cừu, đồng thời chúng cũng dùng dư luạn viên để tuyên truyền những điều dối trá lừa bịp. Như câu chuyện dược kể lại trên Epoch: Một du học sinh Tàu, trên chuyến bay từ New York về Bắc Kinh, đã nói với một hành khách người Việt rằng vụ thảm sát Thiên An Môn hoàn toàn không tồn tại, đó chỉ là điều bịa đặt do những phần tử phản động, chống chính phủ, thêu dệt mà thôi. Thảm sát Thiên An Môn hay còn gọi là sự kiện Lục Tứ, là một phong trào vận động dân chủ yêu nước chống tham nhũng hủ bại do học sinh, sinh viên phát động năm 1989, đã bị Đảng Cộng sản dưới sự lãnh đạo của Đặng Tiểu Bình dùng vũ lực quân đội, xe tăng, súng ống và gậy gộc để tàn sát dân một cách dã man. Từ đêm ngày 3/6 đến sáng sớm ngày 4/6, quân đội Tàu Cộng đã tàn sát các sinh viên ở quảng trường Thiên An Môn, và bắn chết nhiều người dân trên đường đi. Cuộc đàn áp đẫm máu này đã gây chấn động thế giới. Từ lâu người dân đã kêu gọi trả lại công bằng cho sự kiện Lục Tứ. Trong những năm gần đây, ngày càng nhiều học giả và những người tham gia vụ Thảm sát Thiên An Môn tin rằng đảng Cộng sản Tàu chỉ có thể là tội nhân lịch sử và không đủ tư cách để trả lại công bằng cho phong trào này. Trung Cộng chưa bao giờ cung cấp số người thiệt mạng trong cuộc đàn áp bạo lực năm 1989, nhưng các nhóm nhân quyền và nhân chứng nói rằng con số này có thể lên tới hàng ngàn người. Vụ thảm sát Thiên An Môn làm người dân Việt nhớ lại vụ thảm sát Cải Cách Ruộng đất, Tết Mậu Thân...Và Việt Cộng cũng giống Tàu cộng, có phủ nhận, che dấu hay âm mưu bôi xóa cũng chỉ như bàn tay muốn che kín mặt trời. Thu Nga

Bình luận: Ngàn Năm Tăm Tối

Để tưởng nhớ đến hàng trăm trẻ em vô tội đã bị Đức Quốc xã sát hại một cách khủng khiếp, năm 1949 Liên đoàn Phụ nữ dân chủ Quốc tế đã quyết định lấy ngày 1/6 hàng năm làm ngày quốc tế, bảo vệ thiếu nhi, nhằm đòi hỏi chính phủ các nước phải nhận trách nhiệm về đời sống thiếu nhi, tăng ngân sách giáo dục, bảo vệ và chăm sóc thiếu niên, nhi đồng. Ngày 1 tháng 6, bắt nguồn từ một sự vệc thương tâm cho nhân loại, ngày mà quân phát xít Đức bao vây làng Lidice -Tiệp Khắc- và đã bắt giữ 173 người đàn ông, 196 người phụ nữ và trẻ em. Tại đây, quân phát xít đã tàn sát 66 người và đưa 104 em thiếu nhi vào trại tập trung, 88 em bị chết trong các phòng hơi độc, 9 em khác bị đưa đi làm tay sai cho quân phát xít. Hai năm sau, vào ngày 10/6/1944, phát xít Đức lại bao vây thị trấn Oradour,Pháp, chúng dồn 400 người vào nhà thờ, trong đó có nhiều phụ nữ và hơn 100 trẻ em, phóng hỏa đốt cháy một cách thảm thương. Ngày nay, tuy trẻ em không bị giết hàng loạt như thế, nhưng các em bi nạn cưỡng bách lao động, cưỡng bách nô lệ tình dục và ngay tại Hoa Kỳ, những kẻ buôn bán tình dục trẻ em đang biến trẻ em trở thành nạn nhân khắp nơi. Tệ nạn buôn bán tình dục trẻ em, bất kể đứa trẻ thuộc chủng tộc, tuổi tác, tình trạng kinh tế xã hội, hoặc địa điểm nào và mọi đứa trẻ bị liên lụy vào hình thức bóc lột tình dục. Nói về nô lệ tình dục hay nô lệ lao động thì Việt Nam cũng đâu có thua ai! Thành phần trẻ em Việt Nam nghèo đói, phải làm những công việc quá sức nào là vác gạch, đá, gánh lúa, gánh củi, dầm mình kiếm cá tôm dưới những lạch sâu, hay đội mưa, nắng trên những đống rác. Có rất bãi rác hôi thối từ nam tới bắc, những trẻ em nghèo lượm lặt những vật phế, thải bán lại kiếm ít tiền nuôi sống gia đình. Những em bé lê la đánh giầy hay bán vé số. Nhiều em mồ côi sống lẫn lộn với người lớn nghèo dưới những hầm cầu dơ bẩn, cùng lắm thì trở thành trộm cắp, hay ăn xin sống qua ngày Trước đây, có bài viết có tiêu đề “Hy vọng cho trẻ em trên các bãi rác ở Việt Nam”, của phóng viên Natalie Allen đã làm người xúc động, ông thuật lại cảnh nghèo khó, những mối đe dọa và cả niềm hi vọng của những đứa trẻ sống tại bãi rác Rạch Giá, miền Nam Việt Nam. Thức ăn và quần áo mặc thường là những gì họ tìm thấy khi bới rác. Mỗi lần có những chiếc xe chở rác tới đổ xuống và chạy đi, thì hàng chục người bu lại. Họ đã quen với sự bẩn thỉu, với mùi hôi thúi. Nhiều người còn cắm lều, làm việc luôn ngay bên cạnh bãi rác. Em nào may mắn được cắp sách tới trường thì phải đối diện với những tình cảnh hiểm như đu giây từ vách đá qua bên kia sông, suối, hoặc được chui vào túi ni lông, cột lại để người biết bơi đưa qua suối tới trường. Tình cảnh của những em học sinh nhỏ bé miền Thượng Du thê thảm hơn vì trường là những nhà lá đơn sơ, nắng nóng cháy người, mưa thì dột ướt bàn ghế. Thức ăn trưa của các em nếu kha khá là những con nhái, ếch, chuột nấu chín, nếu không chỉ có muối và lá rừng. Các em bị thiếu dinh dưỡng một cách trầm trọng. Giấc mơ của các em là một bữa cơm có thịt. Tệ hại hơn nữa, chính cái nghèo tuyệt vọng đã biến con nít nhà nghèo thành trộm cướp, ma túy, hay trở thành con mồi lý tưởng của những kẻ buôn người.. Thế nhưng cũng như nhiều ngày được gọi là “quốc tê” khác, Việt Nam ăn mừng rất rầm rộ, nào là Quốc Tế Lao Động, “Quốc Tế Phụ Nữ” “Quốc Tế Nhân Quyền” rồi nào là “Quốc Tế Nhi Đồng”! vì Việt cộng luôn tuyên truyền “Ai yêu nhi đồng bằng Bác Hồ” Hồ Chí Minh không giết con nít hàng loạt như Đức Quốc Xã, nhưng hắn ta giết hại cả một tương lai thế hệ con nít Việt Nam Cố Tổng thống Mỹ Ronald Reagan đã từng nói:"Chấm dứt chiến tranh Việt Nam không đơn thuần là chỉ rút quân về nhà là xong. Vì lẽ cái giá phải trả cho loại hòa bình đó, là ngàn năm tăm tối cho thế hệ sinh ra tại Việt Nam về sau."." Thu Nga