Bình luận: Thuộc Hàng Ông Cố

Sau khi tin Fidel Castro qua đời được loan truyền đến Little Havana ở Miami, trung tâm của người tị nạn Cuba tại Hoa Kỳ, họ túa ra đường   mở sâm banh, khua đánh soong chảo để tỏ sự vui mừng về cái chết của một kẻ độc tài, tàn ác đã khiến họ phải lưu vong, gia đình ly tán. Họ reo hò: “Cuba Tự do!” .
Những người di cư từ Cuba gồm có những người thoát khỏi Cuba từ năm 1959 sau khi nhà độc tài Bastista bị Castro lật đổ và những người dân khác rời bỏ Cuba các thập niên sau. Có khoảng gần 300,000 người Cuba được rời khỏi nước bằng cầu không vận của Mỹ  từ 1965 đến 1973.. Trong đó có những trường hợp người Cuba đã liều chết chạy trốn trên những con tàu thô sơ bị chết đuối hay chết vì đói khát. Và cho tới những năm sau này, mặc dù Mỹ và Cuba đã bình thường hoá bang giao, dân Cuba vẫn tiếp tục trốn chạy chế độ Cộng Sản độc tài.

Bình luận: Ngộ Thiệt!

Ông bà ta có câu “bần cùng sinh đạo tặc”. Nước Việt Nam dưới sự cai trị của cộng sản thì chính chúng là đạo tặc đã bần cùng hóa con người, và con người dưới sự huấn luyện của cộng sản đã trở thành đạo tặc. Đạo tặc, côn đồ từ cấp lãnh đạo tới quân đội nhân dân, công an và lan truyền trong các tỉnh, quận, huyện, xã - Người dân lãnh đủ những thứ bất hạnh. Và những việc này được gọi là “ngộ” đối với một cô giáo tên Lam, và cô đã có một bài thơ tên “Đất Nước Mình Ngộ Quá Phải Không Anh”
Trong những câu cuối của bài thơ, cô giáo Lam viết lên mỗi suy tư của cô và đó cũng là nỗi suy tư của cả dân tộc Việt “Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh”. Và câu hỏi không có ai trả lời dầu “Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước. Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu...” Bài thơ của cô giáo Lam đã làm xúc động cả người trong nước lẫn người hải ngoại.

Bình luận: Tạ Ơn Ngược

Cách đây không lâu có một bài báo nói về một con chim cánh cụt tên Dindim trở về làng Proveta trên đảo Grande, Brazil, trong 5 năm liên tiếp, nó phải vượt khoảng 8,000 cây số để thăm một ngư dân tên Joao Pereira de Souza, 71 tuổi.  
Câu chuyện bắt đầu khi ông Souza tìm thấy chú chim đang nằm hấp hối trên những mỏm đá năm 2011, dầu đen bao phủ toàn thân. Ông Souza đưa nó về nhà, cho nó ăn cá và chăm sóc tận tình. Khi nó bình phục hẳn ông Souza thả nó về biển. Thế nhưng bất ngờ thay, sau vài tháng, con chim quay lại hòn đảo và về ở cùng nhà với ông. Và từ đó mỗi năm, chim cánh cụt Dindim lại bay hang ngàn dặm về ở với vài tháng rồi nó quay trở về vùng biển Argentina và Chile vào mùa sinh sản.
Đầu năm nay một câu chuyện khác về lòng biết ơn của một con sư tử cũng rất cảm động. Con sư tử này đã bị thương rất nặng trong rừng. Một người phụ nữ đã thương tình đem nó về nhà chăm sóc cho tới khi nó bình phục. Sau đó bà đem giao nó cho một sở thú gần nhà. Vì bận rộn, mãi tới 8 năm sau bà nhớ và quay lại thăm nó, không ngờ con sư tử vẫn nhớ người ân nhân đã cứu mình. Nó đã mừng rỡ thò 2 chân trước ra khỏi song sắt để ôm bà thật sát và hôn thắm thiết không rời.